Wednesday, September 19, 2018

thơ Nguyễn Thùy Song Thanh





TÌNH YÊU

Khi nhớ tới chàng
Biển bao la và bầu trời không cùng
Tôi đâu biết rõ màu mè chiều kích tâm hồn
Ai với ai

Khi nhớ tới chàng
Nắng hồng dịu dàng cầm tay tôi đưa đi
Lướt  qua ngôi nhà lợp bằng cánh lánon
Những phiến ngói lưu ly
Ngôi nhà duy nhất cắm một bông hoa thơm ngát
Nhả ấm như cánh đồng ngực Adam
Trong cõi vườn Eden

Khi nhớ tới chàng         
Nhật nguyệt sinh hạ  bầy trẻ thơ túc túc vây quanh
Hồn nhiên đôi tai mê mẩn giai điệu huyễn vang ngân
 từ giàn hòa tấu đặt nơi cổ họng chàng
Bầy trẻ cải biên sấm sét thành bài đồng dao
Cất tiếng róc rách nghêu ngao
Rung cánh nhạc bên tai chàng nguyên sinh rừng rú
Hồn nhiên đôi bàn chân bước nhỏ
Dẫm lên vạt tóc rối cỏ
Bụi râu rậm chàng lên xanh

Khi nhớ tới chàng
Người đàn ông minh triết bao nhiêu sự sáng
Ngay thẳng bao nhiêu lần tia khuếch tán
U mê bao lần nguyệt thực chui đầu vào bóng tối địa cầu
Lú muội bao lần làm kẻ đeo bùa ngậm ngải
dụ dỗ rong chơi đứng đường
Gian dối bao mánh lới gian thương
Độc ác  đày ải  hủy diệt nhân gian mấy tầng địa ngục
(Do đấng nào đó bày đặt )

Khi nhớ tới chàng
Bóng dáng duy nhất ám ảnh
Không là 1 cọng với, trừ đi, chia cho, nhân lên
Chỉ là con số 1 thơ mộng  huyễn hoặc
 đơn độc  uy nghi  vững chắc
Toàn nhiễm cốt cách Thượng đế
Hoặc trùm lên hộp sọ não ma trận Satan

Tình yêu thật bí ẩn
Đau khổ hạnh phúc thương tâm
Làm sao biết hết biết hết
Tôi vẫn cứ yêu người tôi yêu
Như sống, như chết
Tình ơi

ntst
10.2017
 (trích tập Những Ngón Tay Đánh Rơi Của Thượng Đế
đang chờ giấy phép xuất bản)

No comments:

Post a Comment