Tuesday, September 18, 2018

thơ Lâm Hảo Dũng





Viết Trang Kinh Quên Phụ Đính Không Lời

không đứng bên này,không đứng bên kia
tôi chỉ đứng làm thân cây độc lập
tôi chỉ thấy những cảnh đời tang tóc
còn cấy trồng trên hồn xác hoang vu

bởi lòng tôi luôn lạc bước quanh đời
nghe tiếng buồn khắc họa bóng hình vui
và tất cả như đền nghiêng,tháp đổ
đem hư vô thắp sáng những môi cười

đất trong tay có hồn ai trong đó?
có không đầy hay cũng có không vơi?
và vũ trụ đôi khi là diễn giả
viết trang kinh quên phụ đính không lời

khi ảnh tượng là bản sao không đổi
thần nữ tôi hay tiên nữ lên trời
tôi chỉ thấy bảng thời gian đi tới
bởi đồ hình lịch sử đã phân đôi

một sớm mai hay ngày thay áo mới
trong vô cùng tôi hiện diện nơi đây
phút giây ấy như lời kinh vi diệu
đồng lúa xanh tắm gội nước sông đầy

đời quên lãng tháp buồn khô ở lại
mặt trời xoay theo bản mệnh càn khôn
linh vật sống trên những tường vôi đá
hận thời gian bào giuã thể thân mòn…


Lâm Hảo Dũng
(PTT)



Ảnh: Banteay Chhmar Temple- Banteay Meanchey Pro-Cambodia-4/18
 



No comments:

Post a Comment