Friday, October 19, 2018

thơ Nguyễn Tư Phương






















những chiếc bóng

cả ngày tôi lang thang trong viện bảo tàng
choáng váng với một rừng bảo vật
suy tư cùng với nhiều chiếc bóng
đứng lặng im trước những cụm màu sáng tối
những chấm vàng đã một thời rực rỡ
nụ hoa hướng dương của Van Gogh dường như giờ đã úa
chiếc cầu nhỏ bắc ngang hồ bông súng
ảm đạm cùng thời gian
buồn, sắc màu Monet
…lạnh
tôi quyết định bước ra ngoài
chợt thấy mình ấm lại trước quảng trường đầy bóng người
ấm lại trong vạt nắng hiếm
những vạt nắng cuối ngày tháng mười ở London
trong rừng bóng của buổi chiều nắng muộn
có những chiếc bóng côi
có những chiếc cặp đôi
nhưng tất cả đều là những chiếc bóng ấm
có những chiếc bóng tung tăng con trẻ
có những chiếc bóng lững lờ
có những chiếc bóng say mê
vây quanh chàng họa sĩ bụi
(cũng chỉ là một chiếc bóng)
nằm bệt trên sân
giỡn chơi với những viên phấn trắng đen
cọ quẹt
tô tô điểm điểm
những nét trắng đen cuối cùng trên khuôn mặt hai màu
(cũng chỉ là một chiếc bóng)
. . .
vừa kịp lúc chàng họa sĩ hoàn thành tuyệt tác bụi phấn của mình
những chiếc bóng bắt đầu loãng ra
cùng tôi,
(cũng chỉ là một chiếc bóng)
tan chảy...

ở London mùa này
những cơn mưa cuối ngày hầu như cố định.

Nguyễn Tư Phương
10/ 2018.

Thursday, October 18, 2018

thơ Lâm Hảo Dũng



Hãy Ở Cùng Tôi Một Hồn Chân Thật

ai quẳng tôi đi ai ném tôi về
bên đền tháp có lần tôi chưa đến
với oai dung của một thời mới lớn
đá lên gân thách thức gió rừng khuya

đem bước chậm so dây đàn qúa khứ
những cung thương ràn rụa tiếng điêu tàn
trong gạch đá đọng hồn oan khí uất?
trong hoang vu đầy hận sử chia tan?

đền nối đền kéo nhau nằm ở vạ
tháp nghiêng đầu hỏi tháp ngã cong lưng
cây đổ vỡ, thân khô, mòn thớ gỗ
dạo trường ca huy hoắc giữa rừng hoang?

ngồi không nói bên cầu thang vá víu
tay nhẵn mòn dấu tích của thời gian
bao ý nghĩ cũng mơ hồ huyễn tượng
(và riêng tôi phiên phiến kẻ si cuồng?)

đất đỏ nồng hãy xông hương dĩ vãng
da đá cùi loang lỡ hãy khoe thân
cho tôi thấy một lần trên tất cả
khi tôi, đền, mất dấu ở trần gian

đi đi tiếp lũy thành to rộng mở
dẫn tâm hồn lay động gió lao xao
lời vô vọng như truyền âm nhập mật
tôi quay cuồng gục ngất giữa trời cao…

tôi chỉ có trái tim đời vay mượn
trong bây giờ tặng dữ trọn Bakan
hãy ở cùng tôi một hồn chân thật
bởi ngày mai không nguyên cớ luận bàn…


Lâm Hảo Dũng
(PTT)

Ảnh: Prasat Bakan Temple- Preah Vihear Pro-Cambodia- 4-2018