Saturday, October 6, 2018

thơ Lâm Hảo Dũng

















đi tìm đâu đó tiếng thời gian

dật dờ hoang sử thâm canh

hồn Chenla ấy nối cành Phù Nam

ra giêng sư tử canh đền

chân co đạp khí miệng rền diễu oai

rừng đi những bước chân dài

tháp lên trăm bóng làm tai mắt buồn

người còn hiện diện chân không

thời gian:đao phủ thắm dòng máu tươi

biến thiên thuận nghịch lẽ trời

lúa thơm, đồng ngát cá mùi rạch sông…





Hindu thần đã bay về núi

quẳng mái đền nghiêng đội nắng tàn

khung cửa ngàn năm quên khép lại

đà ngang oằn oại kiếp bi thương



thần điểu trên tường cong mõm ngắm

mặt người chuyên chở nụ cười không

ngọ môn đón gió xòe đôi cánh

cỗ máy thời gian tắt nửa chừng



cánh sen, hồ chắc khô nguồn nước?

mưa thấm dầm sâu phiến đá mòn

nơi đây rừng đẻ rừng xâm thực

rừng thả cây ngàn dạo tiếng chuông



không nghe ai nói không ai nhắc

đất tĩnh nằm nghe mạch nước ngầm

trời có bao la trời vẫn động

xoay vòng trong hàm tự âm dương…



là thôi đếm lại nghìn chân bước

một lối hoang vu sử tích sầu

khi nhấc chân cao nào biết được

một ngày mất dấu đến hư vô



ở trong thành lũy hồn ai trụ

mà nẻo đi về ôi hỗn mang

Phật vương, tẩm điện gầy trơ xác

đâu buổi hoàng hôn gió rũ màn?







có kẻ ngày sau đến dửng dưng?

bởi khi ra ngõ bỗng hoang đàng?

muốn thổi rừng xanh buông gốc rễ

đi tìm đâu đó tiếng thời gian…



Lâm Hảo Dũng

(PTT)

Ảnh: Sambor Preykuk Temple - Kampong Thom-Cambodia-4/18

No comments:

Post a Comment