Sunday, October 21, 2018

thơ Nguyễn Đức Nhân











CHIỀU CHỚM THU, NẰM DUỖI CHÂN TRÊN ĐỒI GIÓ NẮNG

Nằm duỗi chân trên ngực đồi
Nắng chiều sấp mặt những chùm lá non ngày đầu thu gió xanh
Tâm tư bốc hơi màu cỏ hoang
Dõi theo đường mây trắng bay 
Mây đang bay vào ngực tôi chưa hề khép cửa
Và, con đường thu xưa 
Mây mùa thu đi chưa hề định nghĩa 
Dẫm lên cảm giác mùa 
Ôi, dáng thu thướt tha
Nằm duỗi chân trên ngực nắng
Nỗi nhớ màu hồng
Màu hồng có cửa sổ riêng
Và, con đường nắng thu đi đo bằng độ cong lá cỏ
Và, ước mơ nào lãng mạn suối reo
Hồn thiên thanh vọng tiếng chim kêu
Nắng chiều ngân
Nắng chiều xanh
Xanh tâm tư như thu xưa
Nằm duỗi chân dài theo ngực gió
Gió thu không vàng
Gió thu kiêu kỳ
Gió thu xưa đi về theo mười ngón hồng hoang
Nằm duỗi chân trên ngực đồi
Nằm duỗi chân trên ngực nắng
Nằm duỗi chân dài theo ngực gió
Ơi, Thiên nhiên xanh
Thiên nhiên xanh
Đợi tôi về với
Tôi hoà tan trong sắc màu thiên thanh

08/2018
NĐN

No comments:

Post a Comment