thơ Lâm Hảo Dũng
Sân Đá Mòn Lấp Lánh Dấu Tang Thương trong lịch sử ẩn tàng bao nghi hoặc như niềm đau cộng hưởng những chia lìa như ta đứng trên ngưỡng đời qúa khứ những chân thềm run rẩy tiếng rên khô khi ta ở Phanom Rung mùa gió nổi nghe hương sầu rơi rụng bức tường rêu khi đỉnh tháp kéo trời đi xuống thấp vạch thẳng đường chỉ nối bóng thời gian người bay xa chỉ tượng buồn ở lại đợi hoàng hôn xoay ngọn lửa điêu tàn cây vẫn đứng thở dài như sám hối đá vôi mòn thân thể bỏng ngàn năm em thần nữ vi vu thân rắn lượn mái vòm cong là bệ đở tâm hồn trong mộ tháp vi sinh nào sống sót ? hãy nở bùng ngọn lửa đỏ thiêng liêng trên cầu rắn Naga buồn thấy được cõi trần gian quay quắt bóng thiên đường hồ sót lại ánh sen sầu đợi nước sân đá mòn lấp lánh dấu tang thương đền cứ thế tay vói Trời chưa tới vẫn uy nghiêm lực sĩ ngẩng về Đông và cứ mỗi trận mưa mùa nhiệt đới thấy em về nhún nhẩy ở Phnom Rung… Lâm Hảo Dũng (PTT) Ảnh: Phnom Rung Te...