Tuesday, January 2, 2018

Cao Dao


Cao Dao, một cái tên không quen thuộc. Nhưng có được một bài thơ rất ngộ thơ. Tôi đã đọc được trên báo Thế Kỷ 21 năm 1991 và tôi đã lưu trữ nó. Bài thơ rất mỏng. Nói về một cảm xúc mơ hồ của sự nhớ. Diễn tả được cái lãng đãng của xúc cảm, nhưng lại cưu mang sự dày đặc của một cá nhân sống dồi dào và biết rung động tận cùng sâu sắc các giác quan trời ban tặng cho con người. Sự tuồn trôi của chữ trong các câu chạy rượt theo hơi hám thơ là một lôi cuốn khác. 


Cao Dao

N  H  Ớ

 
Ở phía xa của màu xanh
Có bóng dáng gì giống như là gió
Có thể đó là tiếng tíc-tắc của đồng hồ

Xa hơn nữa của màu xanh
có cái gì giống như đang động đậy
Có thể là bờ hồ
                     mặt nước
hoặc tóc, hoặc bóng cây
hoặc có thể là cái gì đang phập phồng
giống như cái đang run run
                                   trong lồng ngực

Xa hơn nữa
Có cái gì của buổi chiều
                                nghe không rõ
như tiếng nứt khẽ trong chất men bình sứ
Sao nhìn mãi không ra
Chẳng lẽ em là đó
Có lẽ gặp nhau từ bao giờ
hoặc là đang sắp sửa
Xa, không xa như xa mãi
                                 núi và đồi
Có lẽ, vẫn còn xa hơn nữa ...

Có lẽ chăng
Đó là cái vẫn hằng đang mong.
                                         Nhớ.

Cao Dao

tháng Mười Một, 90
(trích Thế Kỷ 21, Westminster, bộ 3, số 24, tháng tư 1991)

No comments:

Post a Comment