Monday, December 18, 2017

Trịnh Y Thư - Phế Tích Của Ảo Ảnh - thơ




 nhận được và giới thiệu:


Phế tích của ảo ảnh
Thơ Trịnh Y Thư

VĂN HỌC Press xuất bản lần thứ nhất 2017
Tranh bìa: Nguyễn Đình Thuần,
Phụ bản: Thái Tuấn, Đinh Cường, Nguyên Khai, Hoàng Xuân Sơn
 











3.


Tôi trở về đây vòng quay của đất trời tê tái
thăm hỏi những con người bị lãng quên
nằm chen chúc
dưới đám ruộng
chiêm trũng
lúc giao mùa phất phơ.

Họ là ai tôi tự hỏi
những bản văn tự không ấn dấu
xung quanh một bến nước
có tiếng hát phù trầm
quay quắt một đêm mưa
hàng cau đánh sập sân từ đường
vỡ vụn những viên gạch
khép nép nghìn thu.

Trên nỗi đau phận người là những lời lừa phỉnh
dù bóng tối không bao dung và nỗi khiếp sợ ngập tràn
nhưng hi vọng vào ngày mai
tia rực sáng vui đùa cùng cỏ cây
còn sự lừa phỉnh là bóng tối đời đời
nhốt chặt những linh hồn muôn kiếp
không cơ may cứu chuộc.

Hồn ma còn sợ bóng tối không tôi tự hỏi
hiển nhiên họ không tự biện hộ được
khi lịch sử kì oan
buộc tội ngay lúc lâm minh
và sự lừa phỉnh phỉnh lừa chính nó.

Nằm đếm sao trời đêm đêm
họ gửi chúng ta thông điệp gì
gia phả không đủ chỗ
viết những lời nhắn nhủ
cựa mình chạm vào rễ gai
trợn trừng hai hốc mắt
không – họ chẳng nói gì
bởi tất cả những điều cần nói
đã được nói ra
từ trước đó lâu lắm rồi.

Nhưng tôi quả run sợ bởi đó là bước khởi đầu
dù không biết gọi nó là gì lịch sử hay kì tích
của những con người khổng lồ biết bay
phủ trùm lên ý thức tội đồ tôi nhận ra
không ai chết cho kẻ khác
kể cả người bị đóng đinh trên núi Sọ.

6.

Theo dấu vết thư hương
xập xòe mái nhà hương hỏa
thời đoạn gian truân
mà tưởng như
một buổi ngắm trăng suông.

Ngọn triều hối hả
những chân trời phế hưng phân liệt
tất cả đã tan biến rồi sao
sự lãng quên
đêm không còn nhớ
hay ngoài bóng tối này còn có bóng tối khác tối hơn.

Làm sao tôi yêu được cái không phải của tôi
khi kí ức nằm chung hộp thuốc gây ảo giác
                        những cảm xúc chết
                        tôi không biết đổ đi đâu
                        thâm đen sự khinh bỉ ý thức kiệt cùng
đành chịu thua cuộc đấu khẩu tay ba
với nhiều hối tiếc.

Những con người u hiển
đêm tối hay ánh sáng ban mai
đều không đem lại ý nghĩa gì đáng kể
                        cho cuộc sống bởi lời nói không làm
                        dịu đôi mắt u hoan từ khi giã biệt
phản đối cũng bằng thừa
bởi trái đất chẳng bao giờ ngừng quay.

Tồn tại có nghĩa là đợi chờ hủy hoại
xin đừng nguyền rủa cái chết
lúc đứng chênh vênh bên bờ vực
mới nhận ra rằng
thời gian của mình
và thời gian vũ trụ
không giống nhau.

Thật buồn cười ý nghĩ tôi sẽ tìm được điều gì
ngày trở về đứng trên sân gạch
ngôi nhà trăm năm ấy
hàng cây không chịu nhận lời chuộc tội
khước từ ngay cả một lời van nài làm quen
cửa mở nhưng tôi chỉ biết ngồi bệt
dưới thềm nhà
uông uông cơn ảo vọng
một trần gian hóa thạch.

Làm sao trốn khỏi giấc mơ tôi bài tâm ca giã biệt
không thể trở lại lúc ban đầu tôi đành nhờ bóng đêm
tìm cho tôi con đường trở lại chiếc cầu ánh bạc
nơi tôi có cuộc hò hẹn
với quá khứ vong thân
nơi người chết và người sống
cầm tay nhau hể hả.

Vâng tôi hiểu chẳng ai nhảy qua được cái bóng
của chính mình
lời giao ước tôi vùi sâu dưới cát.




10.

Mỗi lần xưng tội là một lần chạy tội
mỗi lần làm tình là một lần thất tình
            đôi mắt của người điên
            thường có những tia máu đỏ
            trạng thái tâm thần phân liệt
            thường có những ý thức xanh.

Tôi là người về từ đại dương trầm tích
món vật tùy thân là tấm ảnh cũ nát nhàu
           trăng treo cổ độ
           thảm đát như một
           hồn ma lưởng thưởng
           không mồ không lối đầu thai.
          
Kẻ với ý thức xanh hẳn sẽ bị bỏ rơi
bức tường thô cứng làm sao có
           sự nhân nhượng tối thiểu
           ánh sáng ở đây chỉ làm mù lòa
           những cặp mắt tinh khiết nhất
           và âm thanh cuồng nộ là
           khúc nhạc nghịch âm quyến rũ.

Ý thức xanh là chiến lược phòng thủ của tôi
để chống lại kẻ thù địch ngoa hiểm trong
           thời đại lãng quên này
           khi xung quanh tôi
           người người nắm tay nhau
           nhảy múa theo nhịp tiết bập bùng
           của lửa thiêu.

Ý thức xanh là lời mời gọi các linh hồn oan ương
nhưng không hề hối tiếc một thời đã sống
           họ về đây bảo tôi
           đã qua rồi
           tất cả đã qua rồi
           nước phù sa vẫn nhóc nhách
           chảy ngang con trổ
           luồn lách giữa những
           chân lúa đang hăm hở đơm bông.

Tất cả đã qua như đêm rồi cũng xuống
trên bãi hoang và bầy gia súc đã về chuồng
           những gì từng căm ghét
           những gì từng trân trọng
           bây giờ đều biến thành trò chơi
           cầu vực của yêu thương thù hận
           chẳng còn chỗ cho bất cứ
           một phán quyết nào.

Dẫu nuối tiếc giấc mơ tiền kiếp thì đấy cũng chỉ
là bào ảnh tường xanh trong ngoài màn sương trắng.
           bóng tôi khuất ám tối
           nhấc tay khua động
           vào thinh không
           chờ đợi một tiếng vọng
           phá bỏ lời nguyền
           nghìn năm nghiệt ngã.
                                 
Lần mò lối khuya lầy trơn đi tìm cây cầu bạc
giả dạng bóng ma quá khứ hiến tế Lịch sử
           bầy chó tru
           dưới vầng trăng máu
           chỉ hoài công.



Năm tháng rồi sẽ trôi vào quá khứ đáng thương
ý thức xanh của tôi chỉ là món hàng giả mạo
          chỉ đánh lừa được
          những bản ngã yếu đuối
          chỉ là chuyện thần tiên
          cho những kẻ dại khờ
          cả tin vào quy luật
          và chẳng vũ khí nào có thể
          chống lại sự lãng quên.

Chiều nay một mình tôi đứng trên sân ga
chờ con tàu đem tôi ra khỏi bầu trời phế tích
          không một kẻ tiễn đưa
          cho tôi nói lời từ biệt
          hôn ám một kiếp người
          cũng chỉ bấy nhiêu thôi
          rồi con tàu trôi nhanh trong đêm
          chẳng để lại dấu vết gì
          dù chỉ là một làn khói mỏng.


No comments:

Post a Comment