Sunday, December 31, 2017

Nguyễn Thị Hải



  Áo con thơ
 
Vết bẩn mới chồng lên vết dơ cũ
Chiếc áo đứa con mặc ngày hôm qua
Những ngày trước nữa
Hình bóng con chạy tung tăng trên con đường thời gian
Từ lúc nhận chiếc áo mới may trên tay mẹ
Những âm thầm của da thịt con
Những giấc mơ đơn độc của con
Cuối cùng lại trở về với mẹ
Trong manh áo cũ sờn quen thuộc
Mẹ nâng niu
Mẹ giặt vò bằng đôi bàn tay ưu tư cần mẫn
Nước ao trong vỗ mãi tiếng lòng của mẹ


Nhà người tôi yêu ở giữa làng

Nhà người tôi yêu ở giữa làng
Lúc chưa yêu tôi hằng đi ngang đấy
Nhìn như nhìn mọi căn nhà xung quanh

Đến ngày dù không đi ngang đấy
Căn nhà vẫn cứ hiện ra
Khác biệt mọi căn nhà

Tình yêu tôi đơn phương thiết tha
Tự đầy rồi vơi
Tự mơ rồi tỉnh
Căn nhà ở giữa làng
Bình dị như mọi căn nhà ở làng quê tôi



No comments:

Post a Comment